Kể một câu chuyện về tình yêu thương lớp 8

Có lẽ câu chuyện tôi được chứng kiến và kể lại cho các bạn ngày hôm nay là một minh chứng rõ nét nhất cho sự kì diệu của tình yêu thương.

Kể một câu chuyện về tình yêu thương

Dưới đây là viết bài văn kể lại câu chuyện về lòng thương người mới nhất được chúng tôi cập nhập và tổng hợp mới nhất hãy tham khảo để có thể làm những bài tập kể một câu chuyện về lòng yêu thương con người ở trên lớp nhé.

Trong cuộc sống vẫn có những người có số phận bất hạnh, để giúp họ mạnh mẽ vượt qua chúng ta cần yêu thương, đùm bọc và có những hành động giúp đỡ cụ thể. Em biết một câu chuyện về lòng yêu thương đùm bọc giữa hai người bạn thân thiết.

Yến và Phương là hai người bạn học cùng khối, chúng em tuy không cùng lớp nhưng tình bạn và tình cảm gắn bó, đùm bọc giữa hai bạn khiến chúng em vô cùng cảm động. Yến là một cô gái xinh đẹp nhưng không may bị bệnh bại liệt từ nhỏ, hai chân của bạn không thể di chuyển như người bình thường, để đến lớp thì bạn phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác.

Phương là một người bạn thân thiết của Yến, bạn không chỉ đồng cảm với oàn cảnh đáng thương của Yến mà luôn có những hành động giúp đỡ đầy cảm động. Hàng ngày,  Phương đều đến nhà Yến để chở Yến đi học trên chiếc xe đạp cũ của mình.

Khi đến trường, Phương còn cõng Yến lên lớp, hành động này được bạn thực hiện suốt hai năm khiến cho mọi người đều khâm phục và cảm động tình bạn giữa Yến và PHương.

Phương không chỉ là một người bạn tốt mà còn là một người giàu yêu thương, đùm bọc với bạn bè, hàng ngày Phương đã không quản khó khăn, vất vả để đến và đưa người bạn thiếu may mắn của mình đi học.

Phương là một tấm gương sáng về tình yêu thương, đùm bọc mà chúng em luôn muốn học tập, noi theo.

Tôi còn nhớ rõ đó là buổi chiều mùa đông lạnh. Mặt trời đã ngả về đằng tây. Trời sẩm tối. Tôi chùm chăn nằm trong nhà đọc sách. Còn gì tuyệt vời hơn vào những ngày mùa đông như thế mà được nằm biếng như vậy. Chợt nhà dưới vang lên tiếng mẹ gọi:

- Chi ơi, con giúp mẹ qua chợ mua cho mẹ ít đồ nhé? Mẹ đang dở tay.

Mặc dù hơi bất mãn vì đang đọc đến đoạn hay, nhưng nghe mẹ nhờ vậy tôi vội choàng chiếc áo, chạy nhanh đi mua. Giờ tan tầm, ngoài đường, dòng xe cộ đông đúc, hối hả. Người thì muốn thật nhanh về nhà để chuẩn bị bữa cơm chiều. Chợt tôi nhận ra trong tiếng ồn ào nhộn nhịp đó có tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ. Quay ngưòi lại tôi bắt gặp hình ảnh một cậu bé độ chừng bốn, năm tuổi nước mắt giàn giụa đang gọi mẹ. Thấy vậy, tôi liền đến bên cậu bé, lấy khăn lau nước mắt cho mà hỏi:

- Em bé, em tên là gì? Mẹ em đâu? Sao em lại đi ra đường một mình thế này?

Cậu bé vừa nói, vừa khóc nấc lên:

Em đi theo mẹ nhưng lúc nãy em mải nhìn các bạn chơi trò chơi nên lạc mất mẹ

Ra là vậy, thì ra cậu bé bị lạc mất mẹ. Tôi phải đứng hồi lâu suy nghi: "Có nên giúp cậu bé này tìm mẹ không nhỉ? Đó là một việc làm tốt, mình nên làm. Nhưng nếu như vậy thì mọi người ở nhà sẽ vô cùng lo lắng khi thấy mình về muộn cả cuốn truyện đang đến phần gay cấn. Thế nhưng để mặc em bé như vậy thì cũng không đành lòng. Thật khó xử". Nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định giúp cậu bé đó tìm mẹ còn việc về muộn thì có thể giải thích sau. Tôi an ủi cậu bé:

Thế này nhé, bây giờ chị sẽ giúp em tìm mẹ. Em đi theo chị, được không? Tìm thấy mẹ rồi thì không còn lo gì nữa. Ta đi nào.

Tôi nói vậy nhưng cũng khá lo lắng, không biết làm thế nào. Bỗng tôi nhớ ra đồn công an phường ở ngay gần đó, tôi liền dẫn cậu bé đi ngay. Đến nơi, tôi thấy một người phụ nữ đang vừa khai báo một việc gì đó, vừa khóc, nét mặt hiện rõ vẻ phiền muộn, đau khổ. Thì ra cô ấy đến nhờ công an tìm giúp đứa con bị lạc. Cũng thật bất ngờ, đó chính là mẹ của cậu bé này. Cậu bé vừa thấy mẹ đã vội chạy đến ùa vào lòng mẹ. Người mẹ nét mặt rạng rỡ, xúc động khôn tả. Chú công an thường trực hỏi tôi rõ ngọn ngành xong, thay mặt đồn công an cảm ơn tôi vì việc làm này. Tôi thấy vui hơn bao giờ hết, vậy là tôi đã làm được một việc tốt, đem lại niềm vui cho người khác. Sự lo lắng về bài tập giờ không còn làm phiền tôi nữa. Tôi bước về như nhanh hơn, rộn ràng hơn. Tới nhà, mọi người đang lo lắng về tôi. Không biết vì sao tôi về muộn, lỡ đã xảy ra chuyện gì. Không chần chừ, tôi kể cho mọi người nghe việc tốt hôm đó làm tôi đã làm. Mọi người đều rất vui, bỏ qua việc tôi về muộn và còn động viên tôi nữa.

Ngày hôm đó, nhờ việc làm tốt đó mà tôi đã đem lại niềm vui cho nhiều người. Tôi thực sự vui sướng và hạnh phúc. Chỉ mong có thể làm được nhiều việc tốt hơn nữa để đem niềm vui đến cho mọi người.

Dàn ý

1. Mở bài: 

  • Vẫn biết bên mình có biết bao nhiêu người thân yêu - đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ nhưng chắc chắn có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.
  • Câu chuyện mà tôi đã được học từ hồi tôi học tiểu học  mà tôi sắp kể tới đây là câu chuyện ý nghĩa mà tôi vô cùng ấn tượng về tình mẫu tử

2. Thân bài:

  • Xưa, có hai mẹ con rất nghèo sống với nhau. Người mẹ thì đau yếu.
  • Bệnh tình của người mẹ ngày một nặng thêm.
  • Em bé thương mẹ lắm, nhưng cũng không thể làm cho mẹ khỏi bệnh được.
  • Người ta bảo em rằng: ở một nơi kia, có ông thầy lang giỏi, nên em quyết tâm đi tìm thầy chữa bệnh cho mẹ.
  • Rồi một hôm em đến một ngôi chùa. Em vừa đói vừa mệt, nằm vật ra trước cổng chùa.
  • Tấm lòng hiếu thảo của em động đến Trời Phật, nên một ông thầy chùa đã đưa cho em một bông hoa Cúc, và dặn cách làm thuốc cho mẹ uống.
  • Ông Sư còn cho em biết là bông Cúc có bao nhiêu cánh thì mẹ em sẽ sống thêm được bấy nhiêu năm. 
  • Vì mong cho mẹ sống thật lâu, em ngồi xuống bên đường, lấy tay xé các cánh hoa cúc ra thành nhiều cánh nhỏ.
  • Từ đó hoa Cúc có vô số cánh nhỏ li ti. Bà mẹ đã được chữa lành bệnh và sống rất lâu với người con gái hiếu thảo của mình.

3. Kết bài: 

  • Hình ảnh cô gái nhỏ ngồi xé từng cánh hoa luôn khiến tôi không khỏi cảm động. Mỗi khi ngắm cây hoa sữa trước cửa nhà bỗng một chiếc lá vàng buông xuống mặt đất , mang theo một nỗi luyến tiếc bâng khuâng.
  • Tôi hốt hoảng, chợt nghĩ về một ngày nào đó mẹ tôi như chiếc lá vàng này. Tôi thầm ước : Thời gian ơi! Hãy ngừng trôi đi nhé! để mẹ tôi mãi được ở bên tôi

Kể một câu chuyện về tình yêu thương lớp 8

Bài viết

Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền. Vẫn biết bên mình có biết bao nhiêu người thân yêu - đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ nhưng chắc chắn có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.

Câu chuyện mà tôi đã được học từ hồi tôi học tiểu học  mà tôi sắp kể tới đây là câu chuyện ý nghĩa mà tôi vô cùng ấn tượng về tình mẫu tử

Ngày xưa, đã lâu lắm rồi, không ai còn nhớ rõ là tự bao giờ. Ở một vùng nọ có hai mẹ con rất nghèo sống với nhau. Người mẹ đau yếu luôn. Mắt bà mờ dần đi, còn tai thì ù không nghe rõ.

Con gái bà còn rất nhỏ. Bệnh tình của người mẹ ngày một nặng thêm. Bà không ăn, không ngủ được. Em bé thương mẹ lắm. Em luôn luôn ở bên mẹ, nhưng cũng không thể làm cho mẹ khỏi bệnh được. Người ta bảo em rằng: ở một nơi kia, có ông thầy lang giỏi, nên em quyết tâm đi tìm thầy chữa bệnh cho mẹ. Em đi suốt cả ngày đêm. Rồi một hôm em đến một ngôi chùa. Em vừa đói vừa mệt, nằm vật ra trước cổng chùa.

Tấm lòng hiếu thảo của em động đến Trời Phật, nên một ông thầy chùa đi ra ngoài về, gặp thấy em, ông đưa vào chùa, và cho em ăn uống, nghe đầu đuôi câu chuyện. Thấy em hiếu thảo, ông đưa cho em một bông hoa Cúc, và dặn cách làm thuốc cho mẹ uống. Ông Sư còn cho em biết là bông Cúc có bao nhiêu cánh thì mẹ em sẽ sống thêm được bấy nhiêu năm. Em bé cám ơn rối rít, rồi mừng rỡ, em chào từ giã nhà sư ra về.

Thế nhưng, vừa đi em chợt nghĩ đến lời sư thầy:" Bông hoa cúc có bao nhiêu cánh thì mẽ sẽ sống được bấy năm". Em nâng niu bông hoa đếm đi đếm lại, sợ rằng không cẩn thận mình có thể làm rụng cánh hoa. Chỉ có 10 cánh hoa nghĩa là mẹ sẽ chỉ có thể sống bên em 10 năm ư?

- Không, không thể như thế được- Cô bé thầm nghĩ

Vì mong cho mẹ sống thật lâu, em ngồi xuống bên đường, lấy tay xé các cánh hoa cúc ra thành nhiều cánh nhỏ. Từ đó hoa Cúc có vô số cánh nhỏ li ti. Bà mẹ đã được chữa lành bệnh và sống rất lâu với người con gái hiếu thảo của mình. Ngày nay hoa Cúc là một trong những vị thuốc nam được dùng nhiều trong các đơn thuốc, có tên là Liêu Chi.

Hình ảnh cô gái nhỏ ngồi xé từng cánh hoa luôn khiến tôi không khỏi cảm động. Mỗi khi ngắm cây hoa sữa trước cửa nhà bỗng một chiếc lá vàng buông xuống mặt đất , mang theo một nỗi luyến tiếc bâng khuâng. Tôi hốt hoảng, chợt nghĩ về một ngày nào đó mẹ tôi như chiếc lá vàng này. Tôi thầm ước : Thời gian ơi! Hãy ngừng trôi đi nhé! Để mẹ tôi mãi được ở bên tôi bởi giờ đây tôi đã lớn, đã hiểu được rằng sẽ không có bà tiên hay bông hoa cúc kì diệu nào có thể khiến mẹ mãi mãi bên cạnh tối.

Dàn ý

1. Mở bài: Khó có tình yêu nào trên thế giới có thể sánh với tình mẫu tử. Và câu chuyện dưới đây sẽ là một ví dụ…

2. Thân bài:

  • Câu chuyện bắt đầu từ hình ảnh một người mẹ trẻ đang ẵm đứa nhỏ của mình
  • Đau lòng thay, đứa trẻ sinh ra không có tai.
  • Thế nhưng, thời gian đã chứng minh được rằng thính giác của cậu bé rất tốt. Vấn đề chỉ là ở ngoại hình.
  • Đứa bé lớn lên trở thành một chàng trai thay vì lựa chọn theo đuổi sở thích trở thành lớp trưởng như các bạn cùng trang lứa, đã phát triển một món quà bẩm sinh của mình, đó là khiếu văn học và âm nhạc
  • Nhưng rồi, để thực hiện ước mơ của mình, bác sĩ đã khuyên cậu nên tìm kiếm một người có thể hiến tặng tai cho cậu để thay đổi ngoại hình
  • Mẹ và cha đã tìm được người hiến tặng đôi tai cho cậu, nhưng người hiến tặng không muốn tiết lộ về mình
  • Ca phẫu thuật thành công,chàng trai ngày nào đã có tai và thành công đạt được ước mơ của mình
  • Khi mẹ cậu mất, bí mật được hé lộ, người tặng chiếc tai cho cậu không ai khác chính là mẹ của mình

3. Kết bài: Qua câu chuyện trên càng chứng tỏ tình mẫu tử thật bao la. Người mẹ có thể hy sinh tất cả để mang lại cuộc sống hạnh phúc và tương lai tốt đẹp cho con cái. Với những ai còn mẹ, xin hãy trân trọng, thương yêu và trở thành người con có hiếu.

Bài viết

Khó có tình yêu nào trên thế giới có thể sánh với tình mẫu tử, bởi mẹ là ‘đầu tiên’ của mọi thứ: cô giáo đầu tiên, vệ sĩ đầu tiên,ngôi trường đầu tiên. Mẹ truyền cảm hứng, truyền sức mạnh, an ủi và vỗ về chúng ta. Mẹ luôn ở đó khi chúng ta cần và sẵn sàng hỗ trợ. Và câu chuyện dưới đây sẽ là một ví dụ…

“Tôi có thể nhìn mặt con yêu của mình được chứ”? Người mẹ trẻ mới sinh em bé vui vẻ thưa hỏi. Khi cô ẵm bé cưng của mình trong vòng tay và vén mở tấm tã lót được gói ghém gọn gàng để ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xinh của đứa con bé bỏng, lúc này cô bắt đầu thở gấp. Bác sĩ đã rất tinh ý và coi chừng cửa sổ của tòa nhà bệnh viện. Đứa trẻ sinh ra không có tai. Thời gian đã chứng minh được rằng thính giác của cậu bé rất tốt. Vấn đề chỉ là ở ngoại hình.

Khi đứa trẻ vội vã chạy từ trường về nhà, cậu bé sa vào lòng người mẹ, cô thở dài và lường trước được rằng cuộc đời của con trai mình sẽ bị dày vò trong đau khổ, nối tiếp đau khổ.

Cậu bé thốt lên thảm kịch của mình, nói: “Một cậu bé, cậu bé cao to…gọi con là quái vật”.

Cậu bé lớn lên, vẻ đẹp trai bù đắp lại nỗi bất hạnh. Chàng trai này thay vì lựa chọn theo đuổi sở thích trở thành lớp trưởng như các bạn cùng trang lứa, đã phát triển một món quà bẩm sinh của mình, đó là khiếu văn học và âm nhạc. “Nhưng làm sao con có thể hòa mình cùng với những người trẻ khác”, người mẹ tỏ vẻ quở trách, nhưng trong lời nói vẫn ẩn chứa bao ân cần xuất phát từ nội tâm.

Cha của chàng trai đã gặp mặt với bác sĩ gia đình. Liệu không thể thay đổi được điều gì ư? “Tôi tin rằng tôi có ghép một đôi tai ở bên ngoài, nhưng nếu có người hiến tặng”, bác sĩ quả quyết.

Ngay sau đó, họ đã ròng rã tìm kiếm người hiến đôi tai cho cậu bé. Hai năm trời trôi qua.

Sau đó, “Con chuẩn bị để làm phẫu thuật nhé. Mẹ và cha đã tìm được người hiến tặng đôi tai con cần. Nhưng người ấy muốn giấu tên và đây sẽ là điều bí mật với con”, người cha nói. Ca phẫu thuật đã hoàn toàn thành công và cậu bé năm xưa giờ đây đã tự tin hơn trước rất nhiều khi rẽ sang bước ngoặt lớn của cuộc đời.

Tài năng của chàng trai nở rộ, khiến anh trở thành thiên tài và giành nhiều kỳ tích ở trường trung học và đại học. Sau này anh kết hôn và sống một cuộc đời hạnh phúc. “Nhưng con phải biết”! Anh khẩn khoản hỏi cha. “Ai đã cho con quá nhiều như vậy? Làm sao con có thể trả hết ơn huệ cho người ấy”!

“Cha không chắc rằng con đã thuyết phục được cha”, người cha bình thản đáp lời, “nhưng đã có thỏa thuận trước rằng con không được biết…khi chưa đến lúc”.

Bí mật theo tháng ngày cứ lẳng lặng trôi qua, nhưng ngày đó đã đến…một trong những ngày đau buồn nhất đối với người con trai phải. Cậu cùng người cha đứng bên quan tài của mẹ. Chậm rãi, nhẹ nhàng, người cha đưa một bàn tay vén mái tóc dày màu nâu đỏ, khi đó để lộ bí mật rằng người mẹ…không có tai.

“Mẹ con nói rằng bà rất vui vì chưa từng phải cắt tóc”, ông nhẹ nhàng nói khẽ, “và chưa ai từng nói rằng Mẹ không xinh đẹp, đúng không? 

Thật vậy, vẻ đẹp thực sự không nằm ở bề ngoài, mà nằm ở bên trong trái tim. Kho báu thực sự không phải là những thứ hữu hình, mà là những thứ vô hình. Tình yêu thực sự không phải là những biểu hiện khoa trương, đó là sự quan tâm thầm lặng!

Qua câu chuyện trên càng chứng tỏ tình mẫu tử thật bao la. Người mẹ có thể hy sinh tất cả để mang lại cuộc sống hạnh phúc và tương lai tốt đẹp cho con cái. Với những ai còn mẹ, xin hãy trân trọng, thương yêu và trở thành người con có hiếu.

Dàn ý

1. Mở bài: Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời, và trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai không được chìm vào giấc ngủ trong những cơn gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả.

2. Thân bài:

Trong giờ sinh hoạt dưới cờ hôm nay, tôi xin gửi tới các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn đội viên câu chuyện: “Sự tích cây vú sữa”.

Đây là câu chuyện cổ tích hay nhất về tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời qua câu chuyện sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về nguồn gốc của cây vú sữa. 

  • Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi.
  • Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi.
  • Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm.
  • Ngày ngày, mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. V
  • Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống.....
  • Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ
  • Cậu oà lên khóc. Nhận ra mẹ đã không còn nữa.
  • Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con.
  • Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ.

=> Bài học từ câu chuyện: Mẹ đã mang đến cho con tình thương tha thiết. Mẹ đã trao cho con trái tim hy vọng, trao cho con hơi thở nồng ấm của cuộc đời. Dù rằng thời gian có ngừng trôi, Trái Đất có đổi vòng quay, quả tim của mỗi con người có thể ngừng đập nhưng trong đó vẫn thắp lên một thứ tình cảm bất diệt: Tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý.

3. Kết bài: Hãy luôn yêu thương, nghe lời cha mẹ, làm tất cả những gì tốt đẹp nhất để cha mẹ vui lòng và hãy cố gắng chăm ngoan, học giỏi, đừng giống như cậu bé trong câu chuyện khi nhận ra lỗi và biết hối hận thì mãi mãi không còn được sống trong vòng tay yêu thương, âu yếm của mẹ.

Bài viết

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời, và trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai không được chìm vào giấc ngủ trong những cơn gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và cũng trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống như mẹ, và có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Câu chuyện sự tích cây vú sữa là câu chuyện mà tôi vô cùng ấn tượng

Mẹ, tiếng gọi ấy nghe mới thân thương làm sao! Mẹ là người đã sinh thành ra chúng ta, nuôi chúng ta khôn lớn, dạy chúng ta bao điều hay lẽ phải. Mẹ đã hi sinh cả cuộc đời mình cho chúng ta, lo cho chúng ta từ bữa cơm, manh áo, đến sách vở, học hành. Tình yêu của mẹ dành cho con bao la, dạt dào như biển Thái Bình không bao giờ vơi cạn, và đó có lẽ cũng là thứ tình thương cao thượng nhất mà chúng ta được gặp trong suốt cuộc đời.

Trong giờ sinh hoạt dưới cờ hôm nay, tôi xin gửi tới các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn đội viên câu chuyện: “Sự tích cây vú sữa”. Đây là câu chuyện cổ tích hay nhất về tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời qua câu chuyện sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về nguồn gốc của cây vú sữa. 

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày, mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. . .. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ:

- “Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”. Cậu liền tìm đường về nhà.. .. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- “Mẹ ơi, mẹ đi - đâu rồi, con đói quá !”

Nhưng cậu gọi hoài mà không thấy mẹ đâu. Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé. Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá. Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.. ... Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ. Cây rung rinh cành lá, thì thào :

“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon

Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”

Cậu oà lên khóc. Nhận ra mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây. Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về. Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình… Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" là câu chuyện rất hay, rất đẹp về tình mậu tử thiêng liêng phải không các bạn. Phải chăng tình mẫu tử là thế giới cổ tích thần tiên kỳ diệu, là thế giới đẹp đẽ nhất trong tâm hồn mỗi con người. Mẹ đã mang đến cho con tình thương tha thiết. Mẹ đã trao cho con trái tim hy vọng, trao cho con hơi thở nồng ấm của cuộc đời. Dù rằng thời gian có ngừng trôi, Trái Đất có đổi vòng quay, quả tim của mỗi con người có thể ngừng đập nhưng trong đó vẫn thắp lên một thứ tình cảm bất diệt: Tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý.

Qua câu chuyện chúng ta phần nào thấu hiểu được nỗi lòng yêu con của cha mẹ, cũng qua câu chuyện này chi đội 6B muốn gửi tới các bạn đội viên trong liên đội một thông điệp: Hãy luôn yêu thương, nghe lời cha mẹ, làm tất cả những gì tốt đẹp nhất để cha mẹ vui lòng và hãy cố gắng chăm ngoan, học giỏi, đừng giống như cậu bé trong câu chuyện khi nhận ra lỗi và biết hối hận thì mãi mãi không còn được sống trong vòng tay yêu thương, âu yếm của mẹ.

Bài viết

Lòng nhân hậu là vô cùng đáng quý trọng cuộc sống mỗi người. Nó không chỉ giúp bản thân ta trở nên lương thiện và giàu có trong tâm hồn mà còn nhận được sự yêu quý, tôn trọng từ người khác. Em từng đọc trên báo một câu chuyện về vị bác sĩ có lòng nhân hậu, hôm nay em sẽ kể lại cho cô và các bạn trong lớp nghe ạ.

Đó là Nam, một cậu học sinh năm đó lên 9 tuổi. Cuối kỳ học, cô giáo phát giấy mời phụ huynh lên họp để sơ kết lại tình hình lớp học trong học kỳ vừa qua. Nam rất sợ rằng mẹ sẽ nhận lời mời đó đến lớp họp, cậu ấy sợ không phải vì kết quả học tập yếu bởi cậu luôn là học sinh chăm ngoan, học giỏi của lớp, mà cậu ấy sợ vì lo lắng rằng bạn bè và cô giáo chủ nhiệm sẽ nhìn thấy mẹ, bởi từ trước em nay họ chưa từng nhìn thấy mẹ Nam bao giờ.  

Và rồi, rốt cuộc cái ngày ấy cũng đã đến, cậu cùng mẹ đến lớp và lòng cậu thấy xấu hổ vô cùng. Bạn biết không, Nam đã xấu hổ vì vết sẹo rất lớn che gần hết nửa khuôn mặt vốn xinh đẹp và hiền lành của mẹ cậu ý. Chưa bao giờ Nam hỏi tại sao mẹ lại có vết sẹo ấy nhưng trong cậu luôn mặc cảm về nó như một điều gì đó không tốt đẹp đối với cậu và cả mẹ cậu. Song, trái ngược lại với những gì cậu lo lắng và xấu hổ, mọi người trong buổi họp đều cảm nhận được vẻ đẹp tự nhiên và dịu dàng, phúc hậu tỏa ra từ khuôn mặt của người mẹ. Còn Nam, cậu ấy cứ nép vào một góc của lớp để che dấu đi sự xấu hổ của mình, khi đang nép thì cậu nghe được cuộc trò chuyện giữa cô giáo với mẹ:

– Vết sẹo trên mặt khá lớn chị nhỉ, làm sao mà chị bị như vậy ạ? Cô giáo hỏi người mẹ bằng một sự chân thành.

Mẹ Nam trả lời:

– Như thế này cô ạ, năm đó con em còn bé, cu cậu ở trong phòng thì không biết nghịch gì mà lửa bốc lên cao. Vừa hét lên cầu cứu bà con vừa chạy vào thì thấy cái thanh xà trên mái đang rơi xuống, lúc này sợ hãi quá nhưng vì lo cho con nên em lấy người ra đỡ thành xà kẻo nó rơi xuống chỗ con ngồi. Lúc đó, em ngất xỉu luôn vì không biết gì, khi tỉnh lại được mọi người kể có bộ đội cứu hoả em giúp hai mẹ con thoát khỏi đống lửa. 

Rồi người mẹ đưa tay lên chạm vào vết sẹo trên má ấy, dịu dàng bảo:

– Vết sẹo này gắn bó với em từ lúc ấy đến giờ cô ạ, không chữa được nó đâu. Nhưng em cũng chẳng bao giờ hối tiếc về những điều mình đã làm hôm đó.

Khi nghe đến đây, Nam xúc động vô cùng, mẹ vị tha và hy sinh vì cậu quá nhiều. Bấy lâu nay, cậu chỉ biết đến cảm giác của mình mà không hề để tâm nhiều đến những điều mà mẹ đã trải qua. Cậu bé ấy đã chạy đến ôm lấy mẹ, nước mắt lưng tròng trong hạnh phúc. Cậu nắm chặt lấy bàn tay của mẹ suốt buổi họp hôm ấy.

Bạn biết không, khi mình nghe câu chuyện này, mình lại càng thương mẹ mình hơn. Và mình càng hiểu được rằng, mọi người mẹ trên đời này đều tuyệt vời như thế. Họ đã dành tất cả sự yêu thương và những điều đẹp đẽ nhất cho con của mình.